Có lẽ ai trong chúng ta cũng có một “hộp Pandora” nhỏ, được cất kỹ trong góc ký ức. Và đôi khi, một bộ phim, một bài hát, thậm chí một mùi hương bất chợt lại mở chiếc hộp ấy ra. Những cảm xúc tưởng đã phai mờ, những hình ảnh tưởng đã ngủ quên, bỗng ùa về sống động lạ thường. Với tôi, chính những bộ phim tình cảm hay lại thường xuyên trở thành “chìa khóa” mở ra cánh cửa đó, khiến tôi nhớ về một mối tình cũ không phải với nỗi đau, mà với một sự dịu dàng và lòng biết ơn lạ kỳ. Nếu bạn từng trải qua cảm giác ấy, có lẽ bạn sẽ đồng cảm với tôi.

Tôi nhớ có lần, tình cờ bật TV lên và thấy cảnh cuối của “500 Days of Summer”. Tom gặp lại Summer trong một cuộc phỏng vấn, cô đã đeo nhẫn cưới. Khi cô nói “It just wasn’t me that you were right about” (Chỉ là tôi không phải là người phù hợp với anh thôi), Tom đã mỉm cười và đáp lại “I think you’re probably right” (Tôi nghĩ có lẽ cô nói đúng). Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi chùng xuống. Nó không đau nhói, mà là một cảm giác chua xót, ngậm ngùi quen thuộc. Bộ phim ấy đã gói trọn cái cảm giác của một mối tình đơn phương, hay đúng hơn là một mối tình mà hai người không cùng nhịp đập. Nó khiến tôi nhớ về thời trẻ, khi ta yêu ai đó say đắm, tưởng họ là “một nửa hoàn hảo”, để rồi nhận ra đôi khi tình yêu chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ do chính ta tạo ra. Xem xong, tôi không khóc, chỉ thở dài và tự hỏi: “Lúc đó, mình yêu người ấy, hay yêu chính hình ảnh mình gán cho họ?”.

Rồi đến “La La Land”. Có lẽ nhiều người xem phim này và tiếc nuối cho Mia và Sebastian. Nhưng với tôi, thứ ám ảnh nhất lại là “cuộc đời song song” mà phim vẽ ra trong phút cuối. Khi giai điệu piano vang lên, ta thấy một phiên bản khác, nơi họ ở bên nhau, có gia đình và hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy như một cú đấm thẳng vào tim bất cứ ai từng có một mối tình dang dở vì lý tưởng, vì ước mơ. Nó khiến bạn tự hỏi: “Giá như lúc đó mình hay người ấy lựa chọn khác đi, liệu mọi chuyện có khác?” Phim không trả lời, chỉ để lại một nụ cười giao cảm đầy ngậm ngùi. Nó không khiến tôi nhớ về người cũ với sự hối tiếc, mà nhớ về một phiên bản của chính mình – người đã can đảm (hoặc dại khờ) để lựa chọn một con đường khác.

Có những bộ phim châu Á lại chạm vào nỗi nhớ theo cách tinh tế và sâu lắng hơn. “Turn Left Turn Right” (Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ) là một ví dụ. Hai nhân vật chính sống cạnh nhau, có những thói quen gần như đối xứng, nhưng lại chẳng bao giờ gặp được nhau. Chỉ đến khi họ rời đi, những tấm thiệp, những bức vẽ mới lộ ra sự trùng hợp định mệnh. Bộ phim này khiến tôi nhớ đến những cơ hội vuột mất, những lần “suy nghĩ quá nhiều” mà không dám bước tới một bước. Nó gợi lại cảm giác về một người mà có lẽ đã từng rất gần, nhưng vì một phút do dự, một ngày trễ nải, mà trở thành người dưng qua đường. Cái nuối tiếc nó nhẹ nhàng, như một vết xước nhỏ trên chiếc ly cũ, chỉ thấy khi ánh sáng chiếu vào đúng góc.

Vậy, tại sao những bộ phim tình cảm hay này lại có sức mạnh “gọi hồn” đến vậy? Tôi nghĩ, bởi vì chúng không bán cho ta một câu chuyện cổ tích. Chúng cho ta thấy sự không hoàn hảo, những lựa chọn khó khăn và cái kết không có hậu – những điều rất giống với tình yêu ngoài đời thực. Chúng đóng vai trò như một tấm gương, phản chiếu lại những trải nghiệm riêng tư nhất của chúng ta. Một câu thoại, một bối cảnh, một giai điệu… đủ để kích hoạt cả một mạng lưới ký ức.

Nhưng điều kỳ lạ là, sau khi xem những bộ phim ấy, tôi thường không cảm thấy đau khổ. Ngược lại, có một cảm giác thanh thản lạ thường. Có lẽ bởi vì chúng giúp tôi nhìn lại mối tình cũ bằng một lăng kính khác: không còn là nỗi buồn hay sự oán trách, mà là sự thấu hiểu. Hiểu rằng mỗi người đến với ta đều để dạy ta một bài học, dù bài học ấy đôi khi đến từ nỗi đau. Và quan trọng hơn, chúng nhắc tôi nhớ về con người mình ngày ấy – nhiều khờ dại, nhưng cũng thật chân thành và can đảm.

Vậy nên, lần tới nếu bạn tình cờ xem một bộ phim và thấy hình ảnh của một ai đó hiện về, đừng vội tắt đi. Hãy cứ để cảm xúc ấy trôi qua. Có khi, đó không phải là bạn nhớ về họ, mà là bạn đang nhớ về một phần đã qua của chính mình. Và việc có thể xúc động trước một ký ức, dù là buồn hay vui, chính là minh chứng cho một trái tim biết yêu thương, phải không nào?kusex