Nói “xem hết” nghe có vẻ hơi ngoa, nhưng đúng là suốt gần một năm nay, cứ rảnh là mình lại lôi một bộ yanhh3d Trung Quốc ra xem, từ những cái tên đình đám ai cũng biết cho đến vài bộ ít người nhắc tới. Ban đầu chỉ là tò mò cho vui, ai ngờ càng xem càng cuốn, và đến giờ khi ngồi gõ lại những dòng này, mình nhận ra bản thân đã thay đổi hẳn cách nhìn về cả một nền công nghiệp hoạt hình mà trước đây mình từng coi nhẹ.

Ban đầu mình xem chỉ vì tò mò, chứ chưa hề kỳ vọng gì

Thành thật thì lúc mới bắt đầu, mình xem với tâm thế khá dè dặt. Trong đầu mình lúc đó vẫn còn định kiến kiểu “hoạt hình Trung Quốc chắc na ná mấy phim thiếu nhi phát trên truyền hình”, nên mình chọn đại một bộ để xem cho biết, không mong đợi gì nhiều. Nhưng ngay từ những phút đầu tiên, cái cách dựng hình, ánh sáng, chuyển động nhân vật đã khiến mình phải dừng lại tự hỏi “ơ, cái này chất lượng thật đấy chứ”. Cảm giác lúc đó giống như mình vừa vô tình mở ra một cánh cửa mà bản thân chưa từng nghĩ tới.

Điều đầu tiên tôi nhận ra: định kiến của mình đã sai từ đầu

Sau khi xem liên tục vài bộ, điều khiến mình bất ngờ nhất không phải là kỹ xảo hoành tráng, mà là việc những bộ phim này dám đào sâu vào những chủ đề khá nặng: số phận, sự phản kháng, ranh giới giữa đúng sai, thậm chí cả sự cô đơn của một nhân vật bị cả thế giới hiểu lầm. Mình từng nghĩ hoạt hình là để giải trí nhẹ nhàng, nhưng không ít lần mình phải dừng phim giữa chừng chỉ để ngồi suy nghĩ về một câu thoại vừa nghe. Đó là lúc mình nhận ra định kiến ban đầu của mình hoàn toàn sai lệch.

Càng xem nhiều, mình càng nhận ra một “mẫu số chung” thú vị

Xem đến bộ thứ năm, thứ sáu, mình bắt đầu nhận thấy một điểm chung xuyên suốt: hầu hết các bộ phim đều xoay quanh câu hỏi “liệu con người có thể tự quyết định số phận của mình hay không”, dù được kể dưới lớp vỏ thần thoại, dã sử hay đời thường. Nhân vật chính thường xuất phát là kẻ bị xã hội gắn mác xấu xa, bị định kiến từ khi sinh ra, rồi dần dần chứng minh giá trị bản thân bằng chính lựa chọn của mình chứ không phải bằng xuất thân. Mình thấy đây không đơn thuần là trùng hợp, mà có vẻ như cả một thế hệ nhà làm phim đang muốn gửi gắm một thông điệp chung: đừng để người khác định nghĩa con người bạn là ai.

Cảm xúc của mình thay đổi theo từng giai đoạn xem

Có một điều khá lạ là cảm xúc của mình khi xem không hề đứng yên một chỗ. Giai đoạn đầu mình xem vì tò mò công nghệ, thích thú với hình ảnh đẹp. Sang giai đoạn giữa, mình bắt đầu quan tâm đến cốt truyện, để ý cách nhân vật phát triển. Còn đến giai đoạn sau này, khi đã xem đủ nhiều, mình lại thấy mình xem vì lý do rất cá nhân: mỗi bộ phim giống như một lần được nhắc nhở rằng ai cũng có quyền viết lại câu chuyện đời mình, bất kể xuất phát điểm ra sao. Nghe có vẻ hơi “sến”, nhưng đó là cảm giác thật mà mình có được sau chuỗi ngày xem liên tục.

Điều khiến mình nể phục nhất không phải là kỹ xảo

Nhiều người khi nhắc đến hoạt hình 3D Trung Quốc sẽ nghĩ ngay đến kỹ xảo hoành tráng, hiệu ứng cháy nổ, nước lửa dồn dập. Nhưng với mình, điều đáng nể nhất lại là sự kiên trì của cả một ngành công nghiệp. Chỉ trong vòng vài năm, từ chỗ gần như vô hình trên bản đồ điện ảnh thế giới, họ đã dám đầu tư nghiêm túc, dám kể những câu chuyện đậm bản sắc riêng thay vì sao chép công thức có sẵn của Hollywood. Với mình đó mới là điều đáng học hỏi, không chỉ trong làm phim mà cả trong cách theo đuổi bất cứ điều gì mình tin tưởng.

Vậy sau tất cả, tôi rút ra được điều gì?

Nếu phải tóm gọn lại toàn bộ hành trình xem của mình trong một câu, có lẽ đó là: đừng vội đánh giá thấp thứ gì đó chỉ vì ấn tượng ban đầu hoặc định kiến cũ. Mình đã từng bỏ lỡ cả một kho tàng phim hay chỉ vì nghĩ nó “chắc không đáng xem”, và may mắn là mình đã kịp sửa sai. Nếu bạn vẫn còn đang phân vân, đang nghĩ hoạt hình 3D Trung Quốc chỉ là “hàng nhái” của phim Mỹ hay phim Nhật, mình nghĩ bạn nên dành ra một buổi tối, chọn đại một bộ và xem thử. Biết đâu, giống như mình, bạn cũng sẽ có một hành trình thay đổi góc nhìn mà chẳng hề lên kế hoạch trước.